Viết lại những lời hay ý đẹp của người xưa, không chỉ là rèn nét, mà là học tinh hoa, học cốt lõi của một đời sống từng trải.
Nhưng cũng phải nhớ:
Viết được một câu hay, không có nghĩa là đã sống được nó.
Chép được lời thánh hiền, không có nghĩa là mình đã bước vào hàng hiền thánh.
Có người mới viết được vài câu liền tưởng mình đã hiểu đạo,
có người vừa tặng chữ đã nghĩ mình có quyền dạy người khác sống sao cho đúng.
Cẩn thận.
Chữ không làm nên đạo.
Chữ chỉ là chiếc gương.
Nếu tâm không trong, thì gương soi cũng lệch.
Học để sống thật – không phải để “trở thành ai đó”.
Viết để nuôi mình – không phải để dựng lên một hình ảnh cao vời mà chính mình cũng chưa chạm tới.
-Lão Trọc-
