Nhìn lại – để thương chính mình
Mỗi khi nhìn lại những nét chữ mình từng viết,
Trọc vẫn thấy thương.
Thương cái bản năng non nớt.
Thương cái cố chấp của một người tưởng mình đã đúng.
Thương cả sự ảo tưởng mình là ai đó – giữa những lần viết ra vài nét chữ mà thấy “đẹp nhất rồi”.
Nhưng chính những ngày ấy – là bước khởi đầu.
Không có ngây ngô, sao có trưởng thành.
Không có cố chấp, sao học được buông.
Không có những lần tranh luận, khẳng định, vội vàng…
sao biết trân trọng cái lặng lẽ và chậm rãi sau này.
Mỗi thời điểm – một cái đẹp riêng
Đã có rất nhiều lần, Trọc từng tin rằng nét mình lúc đó là “đúng”, là “đẹp”.
Rồi thời gian đi qua, Trọc lại thấy nét ấy vụng về biết bao.
Nhưng Trọc không chối bỏ nét đó và lại thầm biết ơn mình đã dám thể hiện.
Vì ở thời điểm đó, nó là đẹp nhất mà Trọc có thể làm ra từ trái tim mình.
Và đó cũng là điều quý giá.
Chúng ta không thể chờ cho đến khi hoàn hảo mới dám bắt đầu.
Nhưng có thể bắt đầu với sự cố gắng và lòng chân thật – rồi dần dần trưởng thành lên mỗi ngày.
Viết để hiểu, để lớn, để quay về
Trọc từng viết vì muốn giỏi.
Viết vì muốn ai đó công nhận.
Viết vì muốn nổi bật giữa đám đông.
Viết để kết nối cho thật nhiều người biết đến mình.
Nhưng sau những lần sống với điều mình viết, điều mình nghĩ, sống để thử – sai làm lại…
Trọc mới nhận ra:
Viết là để sống thật hơn với mình, để biểu hiện mình với thế giới xung quanh qua nét chữ
Và viết là để quay về với mình.
Gửi người đang bắt đầu
Nếu bạn đang tập viết,
hãy cho phép mình vụng về.
Hãy chấp nhận rằng mình sẽ thay đổi –
và những gì bạn thấy đẹp hôm nay, có thể ngày mai bạn sẽ thấy chưa đủ.
Đừng sợ điều đó.
Bởi nếu còn thấy chưa đủ, nghĩa là bạn còn đang đi.
Và nếu còn đang đi, nghĩa là còn đang sống.
Điều quan trọng không phải là viết giống ai.
Mà là viết làm sao cho ngày mai nhìn lại,
bạn thấy mình đã lớn hơn hôm nay một chút.
-trọc-
