Tỉnh thức không phải là thứ ai đó có thể trao cho ta,
cũng không tự nhiên mà có như nắng mai hay gió chiều.
Đó là quả của một quá trình luyện tập bền bỉ –
như chăm cây, như gạn nước đục cho dần lắng trong.
Muốn sống tỉnh thức, hãy bắt đầu từ những điều nhỏ.
Hãy tập cho mình một thói quen làm việc trong sự hiện diện,
biết mình đang làm gì, đang nghĩ gì, đang đi đâu.
Càng tỉnh thức, càng làm chủ tâm mình.
Và khi tâm mình lặng, cuộc sống sẽ bớt sóng gió.
Nhiều người nghĩ tỉnh thức là thiền định, là ngồi yên như đá tảng.
Nhưng thực ra, tỉnh thức là khi rửa chén cũng biết mình đang rửa chén.
Là khi đang viết chữ, lòng không nghĩ chuyện ngày mai.
Tỉnh thức luôn đi cùng sự an bình.
Muốn sống tỉnh thức, bước đầu là học cách giữ một tâm thái an nhiên trong từng công việc.
Khi tâm an, vạn sự mới có thể an.
Chúng ta thường mệt mỏi – không vì việc quá nhiều,
mà vì khi làm việc này lại nghĩ đến việc khác.
Thân làm một, tâm chạy mười – nên tâm hao, trí mỏi.
Đó là gốc rễ của lo lắng, áp lực và buồn đau.
Muốn an – hãy tập dừng lại.
Muốn tỉnh – hãy học sống sâu.
Và nếu thấy mọi thứ vẫn rối…
hãy bắt đầu từ điều giản dị nhất:
Giờ nào làm việc nấy – Tâm sẽ an.
-Lão Trọc

