Người Thầy viết chữ

Không ồn ào giữa đám đông.
Không tự xưng là người dẫn lối.
Chỉ lặng lẽ ngồi bên trang giấy trắng, mỗi ngày viết thêm một chút chân thành.

Người ấy không chỉ dạy viết chữ đẹp,
mà sống sao cho đẹp như chữ mình viết.
Không tô vẽ đạo lý bằng lời,
mà để học trò tự thấy đạo từ từng bước thầy đi – vững chãi mà thảnh thơi, giản dị mà sâu lắng.

Có người nhờ thầy mà sống được,
có người nhờ thầy mà sống tốt hơn.
Cũng có người tìm đến khi đời chao đảo – chỉ để ngồi yên một lúc,
nghe thầy nói đôi câu như sương mai vén mây, rồi lại tiếp tục bước đi.

Người thầy ấy không còn mang mình là trung tâm.
Chỉ mong làm bến đỗ tạm thời – để ai qua giông gió có nơi nghĩ ngơi.
Chữ là nghiệp, nhưng cũng là Đạo.
Dạy chữ là dạy người,
viết chữ là nuôi tâm.

-Lão Trọc-

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *