Mình đổi – nét cũng đổi.

Cuộc sống mình thay đổi từng chút một,
có những điều thay đổi nhẹ nhàng, có những điều phát triển sâu sắc,
và có thể sẽ có những chuyện mình chưa thể biết trước được – nhưng sẽ đến, khiến mình sẽ thay đổi theo thời gian, hoặc sẽ có những quan niệm khác những điều đang nghĩ ở hiện tại…


Và vì thế, nét chữ cũng dần đổi thay theo năm tháng – âm thầm như cách lòng người trầm lại sau những lần va vấp, học hỏi, trưởng thành.

Hồi xưa mình viết với cái tôi muốn chứng minh.
Giờ viết với cái tâm muốn lắng nghe, chia sẻ…


Hồi xưa nét đi thoải mái, hơi hướng bản năng và không chịu học hỏi thêm.
Giờ có thể nét đi có ý niệm hơn, biết dừng, biết thả, biết nhấn biết buông… 
Và trong hành trình ất – có nhiều người vẫn nhắn Trọc:
“em thích chữ thầy thồi xưa hơn.” “Nét Trọc nay khác quá..”…

Trọc hiểu mỗi giai đoạn của chữ, là một tấm gương nhỏ phản chiếu chính mình trong đó. Thấy lại chữ xưa dường như thấy cả một quãng sống mình đã trải qua…
Có người thấy họ trong nét bay ngày xưa. Có người thấy họ trong nét vững của bây giờ. Có người thích nét nhẹ nhàng, có người thích nét vững vàng, có người lại thích nét bản năng, có người lại thích nét chỉn chu kỹ thuật…


Trọc thực sự trước giờ cố giữ mãi một hình dáng nào,
nét chữ – như đời sống – luôn đổi theo tâm.

Điều mình cần làm, chỉ là viết sao cho thật nhất với thời điểm hiện tại.
Và biết ơn – vì có người đã từng thương mình trong một nét nào đó…
dù là đã xa.

-trọc-

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *