Hãy nhớ…

Hãy nhớ,
con bắt đầu từ một nét mực – nhưng đang đi dần về một đời sống.

Hãy nhớ,
chữ không chỉ để viết – mà để thấy mình, để nuôi tâm, để sống cho thật lành.

Hãy nhớ,
viết đẹp không bằng sống đẹp.
Một chữ có thể bay xa, nhưng một tâm trong sáng sẽ in dấu lâu hơn.

Hãy nhớ,
mỗi học trò tìm đến con không chỉ để học cách viết chữ –
mà đang lặng lẽ học cách làm người trong từng nét viết.

Hãy nhớ,
đừng bao giờ chỉ dạy chữ – hãy gieo một chút an nhiên, một chút thinh lặng,
một chút lối về…

Hãy nhớ,
có lúc con sẽ mỏi, nhưng đừng tắt lửa.
Chỉ cần một người còn trân quý – là ngọn đèn của con vẫn đang cháy sáng.

Hãy nhớ,
con đã từng nói: “Chỉ viết khi tâm mình tĩnh.”
Vậy hãy giữ tĩnh đó như một lời hứa với chính mình.

Hãy nhớ,
viết bằng tâm, chứ không chỉ bằng tay.
Vì chữ đẹp có thể khiến người ta trầm trồ,
nhưng chữ có hồn mới khiến lòng người lắng lại.

Hãy nhớ,
đừng lấy chữ làm thước đo bản thân.
Chữ bay lượn đến đâu cũng không bằng cái tâm trầm tĩnh,
biết cúi đầu thì mới học được điều sâu thẳm hơn cả đường nét.

Hãy nhớ,
đừng so hơn thua với người cùng học.
Ai cũng có một nhịp đi riêng –
người đi chậm chưa hẳn là lùi,
người đi nhanh chưa chắc đã đến.

Hãy nhớ,
đừng bán mình cho ánh hào quang.
Lời khen có thể làm ấm lòng, nhưng cũng dễ khiến ta quên mất mình viết vì điều gì.
Giữ một góc yên tĩnh trong tâm, để không bị cuốn theo ồn ào bên ngoài.

Hãy nhớ,
kính người dạy và thương người học.
Ai đến với con cũng mang theo một niềm tin –
đừng để chữ mình làm tổn thương sự tin cậy ấy.

Hãy nhớ,
dạy chữ cũng là dạy người.
Từng lời nói, từng cách sửa bài – đều gieo một hạt giống.
Gieo nhẹ thôi, bằng sự lắng nghe và cái nhìn nhân ái.

Hãy nhớ,
thư pháp không cứu được thế giới –
nhưng có thể cứu được một người.
Cứ viết đi, nếu hôm nay một dòng chữ khiến ai đó nhẹ lòng,
nghĩa là con đã làm được một điều lành rồi đó.

-Lão Trọc

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *