Khi bắt đầu học thư pháp, điều đầu tiên ai cũng quan tâm là làm sao để viết cho đẹp – viết đúng nét, đúng bố cục, đúng tinh thần. Điều ấy hoàn toàn tự nhiên, bởi với bất kỳ bộ môn nào, kỹ thuật là nền móng ban đầu không thể thiếu.
Nhưng với thư pháp – môn học không chỉ thuần túy về kỹ năng mà còn là một hành trình thấm đẫm suy niệm – thì ta cần xác định thêm một điều: chữ không chỉ là để viết, mà là để soi lại chính mình.
Thư pháp không phải là sự phô diễn, mà là cách để đưa ra ngoài những điều bên trong – cách nội tâm được biểu đạt bằng nét bút. Chữ không chỉ là hình, mà là bóng dáng của một nếp sống.
Vậy nên, khi học chữ, ta đang đi trên một hành trình song song:
– Ban đầu, ta sửa chữ – cho đúng, cho đẹp, cho tròn vẹn tinh thần.
– Dần dà, ta bắt đầu sửa mình – sửa cái nhìn, sửa tâm tính, sửa những quan niệm lệch lạc trong đời sống.
– Rồi khi đã lặng lẽ hơn, sâu sắc hơn, sống được với điều mình tin, ta quay trở lại sửa chữ thêm một lần nữa – để từng nét, từng lời, không chỉ đẹp mà còn mang linh hồn, mang ánh sáng từ nội tâm mà lan ra.
Thầy chỉ nhắn nhủ nhẹ thế này thôi:
Hãy chọn một chữ thật hợp với mình, và bắt đầu sống cùng nó.
Từng chữ là một người bạn – kiên nhẫn, nghiêm khắc, và đầy từ bi.
Viết được một chữ đẹp không khó. Nhưng sống được với một chữ sâu – cần rất nhiều thời gian và rất nhiều tình thương với chính mình.
— Lão Trọc

