Giữ tỉnh thức giữa dòng đời vội vã – là điều không dễ, nhưng rất đáng.
Làm nghề lâu, ai cũng có lúc mệt. Có lúc muốn nghỉ tay, muốn buông bút, hay thậm chí nghi ngờ chính con đường mình đã chọn. Nhưng cũng chính giữa những lúc mông lung ấy, ta mới nhận ra điều quý giá nhất không phải là bao nhiêu tranh đã bán được, bao nhiêu chữ đã được khen… mà là mình còn giữ được gì trong tâm.
Giữa một đời sống đầy biến động – thị hiếu đổi thay liên tục, mạng xã hội đẩy nhanh mọi giá trị – thì người viết chữ, người làm nghề sáng tạo, rất dễ bị cuốn theo. Người chạy theo hình thức. Người đuổi theo lượt tương tác. Người mỏi mệt vì phải luôn tạo ra cái “mới”. Nhưng rồi ai cũng sẽ thấy: thứ mình thực sự cần gì?
Đó là sự tỉnh thức.
Biết rõ mình đang làm gì – vì điều gì – và có còn đúng với tâm nguyện thuở đầu không.
Là lòng kiên định.
Không phải để cố chấp, mà là để không dễ gì buông bỏ điều mình thấy là đáng.
Và cuối cùng, là trái tim thiện lương.
Bởi dù cho kỹ thuật có đỉnh đến đâu, nếu chữ không còn hồn – thì cũng chẳng thể chạm vào ai cả.
Nếu bạn còn giữ được ba điều ấy – tỉnh thức, kiên định, và một tấm lòng thiện lành – thì dù chưa tới đích, chưa “nổi tiếng”, chưa “thành công” theo định nghĩa của người đời… bạn đã vững vàng hơn rất nhiều người khác rồi.
Làm nghề, suy cho cùng, không phải để hơn người.
Mà là để được bằng mình.
Bằng lòng với chính mình.
Và đi tiếp – một cách tự tại.
— Lão Trọc —

