.
…Có bao nhiêu đời người, có bấy nhiêu cách để con chữ cất lời…
Một người Thầy, sống bằng đức độ và nội tâm thanh lương,
Thỉnh thoảng viết vài dòng – không phải để phô bày tài năng, mà để gởi gắm một niệm thiện đến cuộc đời ai đó.
Như một lời nhắn, một nhịp chuông – nhắc người ta quay về với điều đúng đắn.
Giá trị con chữ khi ấy – nằm trong tư cách và nhân cách người Thầy.
Có người luyện chữ mỗi ngày.
Viết, trình bày, lồng khung, rồi đem bán. Mỗi bức là một kết tinh của tay nghề, thời gian, và nỗ lực không ngừng.
Họ sống bằng chữ – và chữ cũng sống cùng họ.
Giá trị con chữ nằm ở sự rèn luyện và chuyên nghiệp.
Có người vẽ tranh thật đẹp.
Một làng quê, một mái nhà, một cánh đồng gió sớm.
Thêm vào vài câu thơ, vài nét chữ… Bức tranh chợt như có thêm một linh hồn.
Và con chữ, nhờ tranh mà sáng lên.
Giá trị con chữ nằm ở sự cộng hưởng.
Có người học viết, chỉ để mỗi dịp đặc biệt, tự tay viết tặng một ai đó thân thương.
Chữ có thể chưa tròn, nhưng tình thì đong đầy.
Giá trị con chữ nằm ở tấm lòng chân thành.
Có người nhờ chữ mà kết bạn.
Tìm được tri âm – tri kỷ – những con người cùng chung một cách sống thiện lành.
Đôi khi, chữ đưa họ đến với những cơ hội mới, nguồn sống mới.
Giá trị con chữ nằm ở sự bất ngờ và cái duyên lành.
Có người viết để trao tặng – không cầu gì đáp lại.
Mỗi nét chữ là một lời chúc, một ánh sáng nhỏ gieo giữa đời.
Giá trị con chữ nằm trong tình yêu thương nhân loại.
Có người đem chữ đi đấu giá, gây quỹ giúp người nghèo, người bệnh.
Chữ bỗng trở thành nhịp cầu nối giữa lòng người với nhau.
Giá trị con chữ nằm trong nghĩa cử cao đẹp.
Có người mở triển lãm – dùng chữ như một lối mở để người xem dừng lại, nghĩ ngợi, và cảm thấu.
Những gì hiện ra trên giấy không chỉ là nét – mà là tâm ý ẩn sâu.
Giá trị con chữ nằm trong sự nghiên cứu và gợi mở.
Và có người, viết để sửa mình.
Từng nét – từng ngày – như một bài tập rèn tâm.
Viết để học kiên trì. Viết để sống chậm.
Viết để những điều tốt lành dần dần thấm vào máu thịt.
Giá trị con chữ nằm trong cách ta sử dụng nó – cho chính mình.
Giá trị của con chữ nằm ở đâu?
Không nằm trên giấy. Không nằm ở sự khen chê.
Nó nằm ở cách ta sống với nó,
và cách ta để nó chạm tới đời người khác…
-trọc-
Chữ – nếu có tâm – sẽ tự tìm được con đường đến trái tim người.


Bài viết rất hay, cảm ơn anh! Không biết là anh có làm website.