Có hiểu mới có thương!

(một đoạn tản mạn của Lão Trọc)

Nhiều bạn theo dõi fanpage này của Trọc đã lâu, lâu đến nỗi đôi khi nhắn tin tâm tình:
— “Chữ anh Trọc dạo này khác quá. Em nhớ chữ ngày xưa hơn.”
— “Chữ bây giờ nhìn tròn trịa, ổn hơn đó anh. Em lại thích chữ như hiện tại hơn.”

Nghe hoài những lời như thế, Trọc chỉ cười.
Thật ra, chữ Trọc vẫn vậy – vẫn là cách cầm bút ấy, vẫn là nét mực từ tim đi qua tay mà ra giấy. Nhưng có một thứ đổi thay theo năm tháng, ấy là cảm nhận và hiểu biết của người đọc.

Thời gian đi qua, con người gặp thêm nhiều chữ khác, nhìn thêm nhiều kiểu bày biện, sinh ra so sánh. Tâm hồn mình cũng chuyển dời – có lúc thích cái cũ, có lúc lại hướng về cái mới. Cái gì chưa hiểu sâu thì dễ chán, thấy không hợp. Mà cái gì càng tìm tòi – thực hành – chiêm nghiệm nhiều, thì lại sinh thương, sinh quý.

“Mọi nét chữ đều đẹp. Vấn đề là mình có thời gian đủ lâu để bên cạnh và hiểu về chúng hay không.”
Lão Trọc

Hiểu được rồi, người ta mới thương.
Thương rồi, người ta mới tiếp tục đi cùng.
Và chính cái quá trình hiểu – thương – đồng cảm đó, khiến mình gắn bó sâu sắc với một con chữ, một người bạn, hay một hành trình nào đó trong đời.

Chữ, suy cho cùng, cũng là một người bạn. Có thể hôm nay mình thấy nó xa cách. Nhưng ngày mai, hiểu về cái “cớ” để nó sinh ra, mình lại thấy nó gần gụi như tri kỷ. Mỗi người bạn mình gặp trong đời cũng thế. Mới đầu thấy vui – sau có lúc thấy khác. Nhưng có khi cái “khác” ấy không phải vì người ta đổi thay, mà là mình đã lớn lên, nhìn đời bằng một lăng kính khác.

“Khi ai đó hiểu con đường bạn đi, và họ cũng đang bước trên con đường đó –
họ sẽ thương bạn một cách tự nhiên và sâu sắc.”
Lão Trọc

Hiểu là khởi điểm của mọi thương yêu bền bỉ.
Và thương – không thể chỉ đến từ ánh nhìn lướt qua, mà phải từ một quãng đường đồng hành thật sự.

Đừng vội ghét một chữ chưa quen.
Đừng vội buồn một người chưa rõ.
Mọi nét chữ, mọi mối quan hệ – đều cần thời gian để thẩm thấu.
Và khi đã thông suốt rồi, mình mới có thể thương được – mà thương một cách có chiều sâu.

“Có hiểu mới thương.
Có thương mới đồng hành.
Có đồng hành mới sinh ra gắn bó.
Và có gắn bó mới thấy mọi điều từng trải đều đáng quý vô cùng.”
Lão Trọc

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *