Chia sẻ để thấy mình

Tác phẩm này, Trọc viết bản đầu tiên khi lòng còn nhiều mộng tưởng,
Chữ vẫn còn ngập ngừng, đắn đo.
Sau này, có nhiều người viết lại.
Có người vô tình thấy, có người vô tư chép,
Rồi cũng có rất nhiều bản in ra đời…
Nhưng gốc – vẫn là gốc.
Có người mượn ý để viết tiếp,
Có người tưởng đó là của mình.
Cũng chẳng trách gì ai.
Chữ một khi thả ra – thì như mây bay, nước chảy.
Đâu phải ai cũng muốn biết về nguồn!
Ai còn nhớ – Trọc quý.
Ai quên – Trọc cũng cười thôi.
Bởi vì: gốc, thật ra nằm ở trong tâm người viết.
Trà nguội thì mình rót ấm khác.
Nhưng vẫn có người… nhớ cái vị trà của ấm đầu tiên.
-trọc-

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *