Ấm êm

Có một chữ, không giành phần hơn. Không đứng đầu trong những khẩu hiệu to tát. Không tỏa sáng như vàng, cũng chẳng đậm đà như mực đỏ. Nhưng lại khiến người ta muốn về nhà. Muốn ngồi yên. Muốn nấu một nồi canh đơn giản, và gắp miếng đầu tiên cho người mình thương.

Có một chữ, thường đi kèm với tiếng gió nhẹ ngoài hiên, mùi thơm của áo mới giặt và tiếng dép ai lẹp xẹp bước ngang sân trưa vắng.

Chữ ấy không đến trong tiệc lớn, mà đến trong ánh đèn ngủ bé xíu cuối hành lang. Không có trong bảng thành tích, mà có trong ánh nhìn mẹ dành cho con sau một ngày dài.

Chữ ấy nằm trên chén cơm chan nước tương. Trong tay ai rót trà mà không vội. Trong tiếng người già kể chuyện cũ, và trong khoảng lặng không cần giải thích giữa những người hiểu nhau.

Và…
Chữ ấy trở thành chiếc chăn mỏng cho ngày trở gió, là ngọn đèn nhỏ trong lòng người xa xứ, là cái nắm tay không chạm… mà bình yên suốt buổi chiều.
-trọc-

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *