Mỗi khi ngồi với trà,
Lại nhớ về bao khoảnh khắc từng không lưu lại được.
Chỉ có mình và bình yên là người chứng kiến.

Đăng một bức ảnh, không phải để khoe,
Mà để giữ lại một thoáng an vui.
Viết một dòng chữ, không để ai trầm trồ,
Chỉ để lòng mình không lặng im với kỷ niệm.

Vì người xem kỹ nhất, nhớ lâu nhất –
Thật ra vẫn là… chính mình.
-trọc-

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *