Gần đây có người nhắc đến “khí” trong thư pháp như một dòng chảy không đứt đoạn – viết tròn một chữ sau mỗi lần chấm mực. Đó là một cách nhìn có lý, phản ánh tinh thần “liền mạch” trong vận khí, trong sự điều hòa thân – tâm – bút.
Tuy nhiên, với người đi sâu vào từng nét, ta sẽ thấy có những biểu hiện khác. Có người viết một nét, dừng lại. Lại chấm mực. Rồi viết tiếp nét thứ hai. Nhưng mỗi nét ấy – nếu viết bằng chánh niệm, bằng hơi thở – thì vẫn tròn đầy khí lực. Khí không ở chỗ liền mạch bên ngoài, mà ở chỗ liền mạch bên trong. Tâm khí thông – thì nét dù rời, vẫn nối nhau trong dòng ý niệm lặng lẽ.
🌱 Viết rời không có nghĩa là đứt đoạn.
Ngược lại, nếu tâm còn sân, còn gấp, còn bị lôi bởi hình thức – thì dù có viết liền đến đâu, nét vẫn sẽ hời hợt, vội vàng.
Thư pháp là biểu hiện của nội tâm. Không nên chỉ dùng hình thức để đánh giá chiều sâu. Người chấm mực nhiều lần, có thể vì muốn mỗi nét được trọn vẹn. Người viết liền tay, có thể vì đang dâng trào cảm hứng. Cả hai – nếu đều giữ được tâm sáng – thì đều là đang viết trong đạo.
🌸 Hành trình viết chữ là hành trình tìm về.
Có người tìm về qua một dòng mực không dứt. Có người tìm về qua từng điểm dừng tĩnh lặng. Cả hai đều quý, nếu có được hơi thở an nhiên và trái tim khiêm nhường.
Với người viết lâu năm, ta sẽ thấy: mỗi phong cách là một cơ duyên. Có người dùng cọ lớn viết nét nhỏ, có người tận dụng hết đường nét của một đầu bút. Có người đi theo hệ thống Hán, có người phát triển một lối đi riêng cho Việt. Không cái nào hơn cái nào. Miễn là không đánh mất “chân thành và sáng rõ” trong từng nét bút.
Và khi đã sống với chữ đủ lâu, ta sẽ hiểu:
Khí, không nằm ở nét liền.
Khí, nằm ở tâm không đứt
-Lão Trọc

