Thông qua nhiều cuộc tranh luận quanh thư pháp, Trọc mới thấy rõ một điều:
Muốn hiểu – và hành – đúng với tinh thần thư pháp, ta cần xét trên ba phương diện: Chân, Thiện, Mỹ.
📌 Chân – là kỹ thuật bút pháp, là sự vững vàng trong đường nét, bố cục, khí lực, truyền thống. Không có chân, nét chữ không đứng vững.
📌 Thiện – là tâm ý của người viết, là điều lành được gửi gắm qua nội dung, qua cách sống của người hành chữ. Không có thiện, chữ trở nên rỗng.
📌 Mỹ – là cái đẹp được thể hiện ra bên ngoài: bố cục hài hòa, hình sắc thanh thoát, khiến người xem cảm thấy nhẹ lòng, an lạc. Không có mỹ, chữ thiếu sức lan tỏa.
Nếu chỉ chăm vào chân, mà không có thiện, thì thư pháp dễ trở thành một cuộc phô diễn kỹ năng.
Nếu chỉ viết điều thiện, mà không có cái đẹp, thì người đời khó dừng lại để chiêm ngắm.
Nếu chỉ lo cái đẹp, mà thiếu gốc rễ của tâm và kỹ thuật căn bản, thì cũng là phù phiếm nhất thời.
🎴 Chỉ khi hội đủ ba yếu tố Chân – Thiện – Mỹ,
Thư pháp mới trở thành một nghệ thuật nuôi tâm – dưỡng tính – và khai mở đời sống.
-Lão Trọc

