Lão tâm đâu phải lão thân..
Trọc đầu đâu phải trọc phần trần ai.

Trọc pháp lão thư
Là một tên gọi cũ kỹ – như chiếc áo nâu sờn con vẫn hay mặc khi ngồi viết.
Là một mong ước nhỏ – được sống đời giản dị,
ngày qua ngày mài mực – pha trà – viết vài chữ cho tâm an.
Con gọi mình là “Trọc”,
không phải để khoe đạo hạnh,
chỉ là để nhắc nhớ:
phải luôn cạo bớt những điều phù phiếm trong tâm,
giữ cái đầu trống để gió lùa qua không vướng.
Con giữ chữ “Pháp”
vì con vẫn tin: mỗi nét viết là một lần hành đạo.
Không cao siêu. Không cầu kỳ.
Chỉ cần đúng – đủ – lặng – sâu.
“Lão” – không vì tuổi,
mà vì lòng con đã bắt đầu biết chậm lại để nhìn,
biết thương một chiếc lá rơi,
biết tiếc một ánh nắng chiều không kịp giữ.
Và “Thư” – là thứ con để lại,
cho học trò, cho bằng hữu, cho chính mình…
như ai đó từng bỏ lại một vốc gió,
một mảnh hương trầm giữa đời ngắn ngủi này.
Con không cần gì to tát.
Chỉ mong vài trang giấy, vài nét chữ,
gửi gắm chút tĩnh lặng để người sau còn biết đường mà về.
Vậy nên – “Trọc Pháp Lão Thư” – là một lời gọi nhẹ lòng.
Là chiếc gói nho nhỏ con gói ký ức, hoài niệm, và tâm nguyện trong đó.
