Xin biết ơn!

 

Xin biết ơn những người Thầy – người chú – người anh…
Những người đã “chơi” chữ từ thuở thư pháp còn mơ hồ, còn vô danh giữa đời – để hôm nay chúng ta có nơi nương tựa, có con đường để đi tiếp và dấn thân.

Xin biết ơn những người đã không ngại khai mở, dám bước trước – để từ đó những kẻ đến sau có thể tự tìm lối đi riêng, có thể nối dài thêm con đường chữ nghĩa với hơi thở của thời đại và dấu ấn của chính mình.

Xin biết ơn tất cả những ai đang cầm bút – dù là vì đam mê, vì mưu sinh, hay chỉ đơn giản là vì một phút lắng lòng.
Chính các bạn làm cho bộ môn này không đơn độc – vẫn có tiếng nói, vẫn có người đồng cảm, vẫn có kẻ đồng hành.

Xin biết ơn cả những cuộc tranh cãi – hơn thua – ganh ghét đã từng xảy ra…
Vì nhờ đó mà hôm nay mình hiểu hơn thế nào là khiêm cung – thế nào là nhường nhịn – thế nào là thứ tha.
Cái đau ngày trước… là hạt giống cho lòng từ hôm nay nở hoa.

Và sau tất cả…
Xin cúi đầu biết ơn Thư pháp Việt –
Vì nhờ có nó mà mình biết sống chậm lại – sống đẹp hơn – và sống có ý nghĩa hơn.
Dù chữ chưa đẹp, nhưng tâm đã ấm.
Dù tay chưa khéo, nhưng lòng đã sáng.
Dù chưa là ai trong giới này… nhưng đã là chính mình – nhẹ nhàng – chân thật – và đang đi tiếp.

🙏🙏🙏

-Lão Trọc-

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *