Trong đời, ai cũng cần gặp nhau…
Có thể là nhân duyên ruột thịt, bạn bè, đồng nghiệp, hay xã giao công việc.
Nhưng gặp nhau – không nhất thiết phải bày vẽ tiệc tùng, mời qua mời lại, vì danh dự hay vì nể nang.
Có những bữa ăn chẳng xuất phát từ lòng vui – mà từ áp lực phải tiếp đãi.
Có những buổi tụ họp không thật sự cần thiết – nhưng vẫn diễn ra vì “sợ mất lòng”.
Thế rồi… ăn bao nhiêu món ngon, uống bao nhiêu rượu quý – ta còn nhớ được bao nhiêu?
Đi bao nhiêu nơi xa xôi – lòng có thật sự bình yên?
Mua bao nhiêu thứ đẹp đẽ – có thật sự đủ đầy?
Chúng ta cứ tưởng đang sống…
Nhưng đôi khi chỉ đang chạy theo sự thiếu thốn bên trong.
Thích là một chuyện.
Chạy theo thích – là một chuyện khác.
Thỏa mãn là khoảnh khắc ngắn – nhưng hệ quả có thể dài.
Dục lạc vốn là chiếc bóng – càng rượt đuổi, càng mất mình.
Nên…
Hiểu được bản chất là bước đầu của tự do.
Biết đủ là khởi điểm của hạnh phúc.
Đừng ăn không của ai – để khỏi phải mang nợ lòng.
Người với người – quý ở sự chân thành.
Có gì dùng nấy.
Khá thì bữa ăn có thịt, khó thì mâm cơm rau.
Miễn là lòng có nhau, và giây phút ấy – mình thật sự có mặt.
Vạn sự tùy duyên.
Tùy duyên – chứ không phải buông trôi.
Tùy duyên – để sống nhẹ lòng, mà vẫn trọn tình.
-Lão Trọc

