Chữ Hiếu xưa nay chưa từng là điều cao xa. Hiếu bắt đầu từ những việc rất nhỏ: một lời thưa gửi cho tròn, một bữa cơm ăn cùng nhau không vội, một lần lắng nghe cha mẹ nói — dù câu chuyện đã cũ…
Người ta hay nghĩ hiếu là phải làm điều lớn, nhưng người xưa lại dạy: cha mẹ cần nhất là sự an lòng. Con sống hiền, sống tử tế, sống biết dừng đúng lúc đã là hiếu.
Hoa sen Trọc vẽ bên chữ Hiếu không phải để nói sự hoàn hảo, mà để nhắc rằng: dẫu đời còn bùn lầy, chỉ cần trong lòng còn kính còn thương, thì hiếu vẫn có thể nở. Sen không vội khoe hương, hiếu cũng không cần phô bày. Chỉ âm thầm nuôi gốc, để nhà được yên, để lòng mình mỗi ngày bớt day dứt.
Giữ được chữ Hiếu, là giữ cho mình một nơi để quay về. Mà người còn nơi để quay về, thì giữa nhân gian này đã là người có phúc.
Như ai đó đã nói, còn Cha Mẹ là còn Tết!
-trọc-















Đánh giá
Chưa có đánh giá nào.