Khi cầm bút, phần nhiều trong chúng ta không chỉ luyện chữ – mà còn đang được thư pháp lặng lẽ trao tặng những phẩm chất rất người.
Ta trở nên mềm hơn – dịu hơn – sâu sắc hơn.
Tâm hồn tươi khoẻ lại, tinh thần dường như có thêm ánh sáng.
Mỗi nét mực là một bước nuôi dưỡng đạo đức – văn hoá – và tình thương.
Viết một chữ – đôi khi là đang học cách đối nhân xử thế cho vẹn tròn.
Người viết thư pháp chân thật – thường sẽ không muốn làm hại ai.
Vì tay còn cầm bút – thì Thân và Tâm đều đang hướng về điều lành.
Thời gian trôi, ai rồi cũng sẽ viết đẹp hơn – chắc tay hơn – chỉn chu hơn.
Nhưng cái để soi rọi lại mình – không phải là ai viết đẹp hơn ai, hay ai kiếm được nhiều tiền hơn nhờ chữ nghĩa, hay được tán tụng vang danh ra sao…
Mà là:
Ai còn giữ được cái tâm ban đầu – bao lâu?
Ai còn nâng niu được những điều tốt lành ấy – cẩn trọng đến mức nào?
Vì thư pháp không đo bằng nét, bằng khen, bằng danh…
Mà đo bằng khí – bằng lòng – bằng ánh mắt mình còn ấm khi nhìn một con chữ.
-Lão Trọc

