Chúng ta đang bàn quá nhiều về kỹ thuật,
về định nghĩa,
về trường phái đúng sai,
mà quên mất rằng…
Thư pháp – trước hết là một mảnh đất cho tâm hồn.
Có người tìm đến thư pháp
chỉ đơn giản để có một niềm vui nho nhỏ mỗi ngày.
Sau những giờ làm việc mệt mỏi, họ cầm bút lên –
không phải để làm thầy ai,
chỉ để lặng lại giữa đời đang vội.
Có người đã cao tuổi,
đến với thư pháp như một người bạn cuối chiều,
để có đôi lúc lặng yên,
để có cái thú viết mấy câu kinh,
để lòng thảnh thơi như áng mây mùa hạ.
Có những đứa trẻ đến học thư pháp,
không phải để làm nghệ sĩ,
mà là để học lễ nghĩa – khiêm cung – lòng yêu chữ nghĩa.
Từ những nét cong, nét sổ…
chúng học được cách làm người.
Có người đến với thư pháp để làm nghề,
kiếm tiền, lo cho gia đình,
với mồ hôi thật sự, và lòng chân thật không phô trương.
Cũng có người chọn thư pháp để tu hành – tu tâm – tu tánh,
để rèn khí lực, để giữ mình giữa những biến động đời thường.
Và… cũng có rất nhiều người đến với bộ môn này,
với những lý do rất riêng, không ai giống ai.
Nhưng điểm chung là:
ai cũng tìm chút gì đó đẹp đẽ hơn cho đời mình.
🌿 Thế thì, khi chúng ta cứ mãi tranh luận hơn thua,
cứ chăm chăm vào kỹ thuật – bố cục – chuẩn mực,
liệu rằng chúng ta có đang bỏ quên những con người mộc mạc đang tìm niềm vui, sự an nhiên, và tình thương trong từng nét chữ?
Thư pháp, trước khi là nghệ thuật,
nó là nhân duyên.
Mỗi người đến với nó bằng một lý do,
và mỗi nét chữ viết ra –
đều là một dấu lặng đẹp trong bản nhạc đời mình.
🌿 Dĩ nhiên, cũng có những người đến với thư pháp bằng mục đích chưa đẹp:
Lấy nó làm công cụ để phô trương, để mua danh, hoặc để tạo ra những giá trị sai lệch.
Thậm chí, có người đã làm mờ đi cái tinh thần thiền chứng – an tịnh – hướng thiện vốn là cái cốt lõi sâu xa nhất của bộ môn này.
Nhưng… điều đó không sao cả.
Vì mỗi con đường có bóng tối – nhưng ánh sáng thì vẫn còn đó.
Vì chúng ta chọn sống tử tế, thì đường đẹp – ta cứ đi.
Đâu cần phải đợi thế gian hiểu hết, rồi ta mới viết.
Đâu cần thư pháp phải tinh tươm – ta mới giữ lòng trong.
🌿 Nếu đã chọn bộ môn này để sống đẹp hơn,
Thì cứ tiếp tục viết, cứ tiếp tục sống,
Như một người âm thầm chăm hoa giữa bãi đất hoang.
Vì hoa vẫn là hoa – kể cả khi không ai khen ngợi.
Không phải ai cũng cần một định nghĩa,
Có khi – họ chỉ cần một chỗ ngồi yên, với cây bút, và một khoảng trời riêng.
-Lão Trọc

